Viết cho một người không phải của ta

Viết cho một người không phải của ta

Những cơn mưa cuối mùa, những câu chuyện tình ngang trái từa tựa lẫn nhau, mùi hương cỏ mật và khói ấm cafe bỗng làm ta nhớ một người quay quắt. Người ấy liệu có biết, ở nơi này đang có một người nhớ mình trong từng ánh mắt, từng lời nói và từng bước chân, đến mức về qua chốn xưa mà cứ dùng dằng chẳng đành quay gót?

Ta nhớ làn khói bay lên từ tách cafe nóng, sớm mai nào ta ngồi đợi người. Làn khói mỏng manh, ta chăm chú dõi theo những đường lượn của nó, thế nhưng chỉ chớp mắt một cái thôi là tất cả đã tan biến rồi. Không còn gì vương lại nữa. Càng đẹp đẽ và thân thương bao nhiêu, càng yêu quý và trân trọng bao nhiêu thì lại càng dễ tan vỡ bấy nhiêu, biết thế và thường tự an ủi mình rằng “rồi tất cả sẽ qua thôi, chẳng có gì đâu”, nhưng sao vẫn không thể ngăn được những ngậm ngùi tê tái cứ dâng lên trong lòng? Read the rest of this entry

Cổ tích cho những tơ duyên chưa thành

Cổ tích cho những tơ duyên chưa thành

Đã từng đi qua nhiều đổ vỡ và chia ly, tôi cứ nghĩ rằng mình đã thừa dày dạn để có thể đối diện với chúng mà không rúng lòng đau khổ. Hóa ra không phải, như một lời thoại trong phim Sad Boléro, “cuộc đời con người chỉ có vài ba nỗi đau, nhưng chúng lặp đi lặp lại nhiều lần, và lần nào cũng đều đau thắt lòng y như lần đầu tiên”. Tôi cứ tự an ủi mình bằng hai chữ “cơ duyên” mặc dù cũng không mấy tin tưởng vào nó, rằng nếu thực sự chúng tôi là duyên phận của nhau thì dù đi cuối đất cùng trời, rồi cũng sẽ có một ngày gặp lại. Giữa những ngày tâm trạng đang chơi vơi như cơn gió bấc rảo qua trước hiên nhà, tôi bắt gặp “Duyên kỳ ngộ”. Đã bao lâu rồi nhỉ, kể từ lần cuối tôi chọn truyện chỉ dựa vào tên sách? Vì thích tác giả Trang Trang, vì cái tên sách rất đúng tâm trạng mình, nên chẳng hề chần chừ mà mua luôn cả bộ. Qua cơn quá khích thì hơi hối hận một chút, vì đây là truyện xuyên không, mà tôi vốn rất ác cảm với những truyện thuộc thể loại này đang được edit và dịch ầm ầm trên mạng.

Read the rest of this entry

Nẻo đường khác biệt – chương 7.2

Nẻo đường khác biệt – chương 7.2

Từ sau khi cửa tiệm và nguồn hàng được sắp xếp xong xuôi, An Ninh mới được biết thế nào là bận bịu thực sự.

Để tiết kiệm chi phí, bản thiết kế không gian cửa tiệm là kết quả của một đêm thảo luận giữa An Ninh và Lưu Tuệ, hôm sau mắt hai người đều thâm quầng như mắt gấu trúc, gặp ai cũng yêu cầu đưa ra nhận xét và góp ý. Nếu nhận được lời khen liền mừng vui khôn tả, còn nếu bị phản đối sẽ tiến hành nghiên cứu lại bản thiết kế, cố gắng để đạt đến mức hoàn hảo. Mấy ngày trôi qua, thân thể dù rằng mệt mỏi không chịu nổi, nhưng sự bận rộn này lại mang đến cho tâm hồn rất nhiều cảm xúc thỏa mãn mà trước đó họ chưa có bao giờ.

Lại vài ngày nữa vụt qua, hôm nào An Ninh cũng đến giám sát đội trang trí. Nếu có ngày cô tranh thủ nghỉ ngơi một buổi thì nhóm công nhân kia cũng được rỗi rãi theo, nhưng hôm sau nhất định sẽ yêu cầu họ làm bù gấp đôi. Bọn họ không hề  hấn gì nhưng An Ninh sắp không thể kéo dài thời gian hơn nữa rồi, thế nên cô tình nguyện tự làm khổ chính mình, mỗi ngày đều xuất hiện đúng giờ tại cửa tiệm để đốc thúc.

Tô Khoáng trông thấy An Ninh càng ngày càng vui vẻ, tuy lần nào từ tiệm trở về cũng đều xám ngoét mặt mày nhưng ánh sáng trong mắt cô không thể nào giấu diếm được. Vẫn thường nghe nói đàn ông hấp dẫn nhất là lúc làm việc, nhưng phụ nữ khi họ tập trung vào một chuyện gì đó thì cũng tỏa hào quang ra tứ phía, nào có khác gì đâu.

Từ buổi đầu khép kín bản thân, tự nhốt mình vào trong góc tối, cho tới khi cởi mở cầu tiến như hiện tại, cô thật sự đã thay đổi rất nhiều. Read the rest of this entry

Nẻo đường khác biệt – chương 7.1

Nẻo đường khác biệt – chương 7.1

Chương 7: Bằng lòng và trân trọng

 

Ngày thứ ba An Ninh quay về thành phố H, vừa xuống tàu còn chưa kịp về nhà cất hành lý đã vội gọi điện thoại cho Tô Khoáng.

“Bây giờ anh có thể đưa tôi đi xem nơi cho thuê mở tiệm kia được không, tôi đã quay lại rồi đây”. An Ninh có phần không thể chờ đợi được nữa.

Tô Khoáng vừa nghe thấy giọng An Ninh đã bật cười, “Em cũng thật nóng lòng đấy nhỉ, giờ em đang ở chỗ nào?”

“Tôi đang ở ga”. Trước khi gọi điện An Ninh đã nhìn qua đồng hồ, mười hai giờ trưa, chính ngọ, Tô Khoáng chắc còn ở nhà. Vậy thì những âm thanh xôn xao loáng thoáng trong điện thoại kia là từ đâu ra nhỉ?

Tô Khoáng vội vàng khua nốt mấy sợi mỳ cuối cùng, húp sạch cả nước dùng, “Em kêu xe đến đường Nhất Tuyến Nhai đi, chúng ta gặp nhau ở đó”.

Ngắt máy rồi, cô vẫn còn thấy băn khoăn về những âm thanh kỳ lạ đó.

An Ninh dù không quá quen thuộc với đường Nhất Tuyến Nhai, nhưng sự vụ lần trước đã để lại cho cô những kinh nghiệm thương đau, muốn quên cũng chẳng thể quên được. Read the rest of this entry

Nẻo đường khác biệt – chương 6.2

Nẻo đường khác biệt – chương 6.2

Khi nhận được điện thoại của Tô Khoáng, An Ninh đã về nhà, cầm theo rất nhiều giấy tờ linh tinh, lặng lẽ nhét vào trong túi xách.

Vì bị chuyện của Quan Tín làm xáo động suy nghĩ, trong lúc Tô Khoáng nói với cô rằng đã tìm được mặt tiền cửa hàng thích hợp, tư tưởng của cô hơi thiếu tập trung.

“Có thể tạm giữ chỗ mặt tiền này giúp em, nhưng tốt nhất là em sớm quay lại đây để đưa ra quyết định đi nhé”. Trong điện thoại Tô Khoáng nói vậy.

An Ninh trấn định tinh thần, tạm thời gác chuyện về Quan Tín sang một bên, bấm đầu ngón tay nhẩm tính, cười nhã nhặn, “Muộn nhất ngày kia sẽ về, anh giữ lấy chỗ đó giùm tôi nhé, kiểu gì cũng đừng để người khác nhanh chân cướp mất”.

Đương nhiên Tô Khoáng thuận miệng nhận lời. Sau cùng, anh còn không quên ân cần dặn dò An Ninh, “Làm gì thì cũng vừa vừa thôi, đừng tự khiến mình bị thương nữa đấy”.

Gác điện thoại rồi, bên tai An Ninh dường như vẫn còn vẳng lại dư âm, cô sờ sờ hai gò má nóng rực, khóe môi bất thần cong lên.

Lần này An Ninh về nhà, ngoài để xoay sở thêm vốn thì còn muốn liên hệ nguồn hàng.

Xoay sở thêm vốn, nói trắng ra chính là vay tiền ba mẹ, An Ninh thấy hơi ngượng ngùng, lớn như thế này rồi còn mở miệng vòi tiền, có khác nào phá gia chi tử đâu. Ngược lại ba mẹ cô rất thoải mái, không chỉ lấy ra số tiền tiết kiệm bấy lâu, ba cô – An Tư Nguyên – còn vụng trộm đưa cho An Ninh một phong thư, bên trong là phần quỹ riêng ông đã giấu diếm nhiều năm. Số tiền tuy không nhiều, nhưng cũng là tấm lòng của ông. Read the rest of this entry

Nẻo đường khác biệt – chương 6.1

Nẻo đường khác biệt – chương 6.1

Chương 6: Cuộc sống mới

 

Ngày hôm sau, An Ninh hẹn Lưu Tuệ tại một quán ăn Sa huyện* bình dân, cách nhà hai người không xa.

* Sa huyện: là một huyện trực thuộc thành phố Tam Minh, Phúc Kiến, nổi danh với những món ăn nhẹ, như là vằn thắn, sủi cảo khoai môn, ruốc cá chạch, cá viên, mì trộn, gạo rang…Trong đó món vằn thắn ở đây đã từng được Hiệp hội ẩm thực Trung Quốc chọn là “Trung Hoa danh tiểu cật” (quà vặt Trung Hoa nổi tiếng).

An Ninh đến từ sớm, đợi chừng nửa giờ mới thấy Lưu Tuệ từ từ xuất hiện.

Cô nàng đờ đẫn ngồi xuống, không nói câu nào đã bắt đầu ngáp liên hồi.

“Này, mày có nghe tao nói gì không đấy?”, An Ninh lay lay Lưu Tuệ đang chuẩn bị gục mặt xuống bàn ngủ, bất mãn gọi to.

“Đại tiểu thư của tôi ơi, sáng sớm mày kêu tao ra đây để nói chuyện này đó hả?”. Lưu Tuệ lấy tay che miệng, ngáp không ngừng.

An Ninh mở to mắt, “Đúng thế, có gì không ổn sao?”

Lưu Tuệ ngoạm một cái sủi cảo, mồm miệng lúng búng nói, “Tiền vốn này, mặt bằng này, nhân lực này, mày đã xem xét đến chưa? Tình yêu à, mở cửa hàng không đơn giản như mày vẫn hình dung thế đâu”. Read the rest of this entry

[Y hương tấn ảnh - Ngoảnh đầu nhìn lại] – chương 2

[Y hương tấn ảnh - Ngoảnh đầu nhìn lại] – chương 2

Chương 2: Hành tung đáng ngờ của người đẹp

Lúc đưa Niệm Kiều đến nhà của giảng viên dạy nhạc thì đã là 8h20, Trình Dĩ Triết quay đầu hướng về phía đường Danh Sơn tăng tốc, trên đường cứ thế phóng như bay, khiến cho bao xe kéo bên đường phải hốt hoảng nháo nhác né tránh, Niệm Khanh vội nói, “Cẩn thận chứ, đến muộn một chút cũng không sao đâu”.

“Tôi đã lái xe thì em cứ yên tâm đi”. Trình Dĩ Triết cười cười, nhìn Niệm Khanh qua gương chiếu hậu, thăm dò, “Tôi nghe nói bây giờ một khóa học nhạc tư nhân tốt tốt thì đều có học phí rất tốn kém”.

Niệm Khang ‘ừm’ một tiếng, “Phải, luôn thu học phí đúng hạn”.

Trình Dĩ Triết lại im lặng, trong lòng càng chộn rộn những cảm xúc không biết nói sao cho phải, bây giờ một gia đình thường thường bậc trung cũng muốn cho con theo những khóa học nhạc tư nhân, vậy mà Niệm Khanh chỉ là một viên chức nhỏ của tòa soạn, tiền lương ít ỏi, đã phải lo cơm áo cho hai chị em mà vẫn còn muốn nuôi Niệm Kiều học hành, một người kiêm hai phần trách nhiệm, cực nhọc ra sao không cần nghĩ cũng biết.

“Niệm Kiều học tại trường nữ sinh giáo hội phải không nhỉ?”. Trình Dĩ Triết giả vờ vô tình hỏi, “Trong trường không có lớp dạy nhạc sao?” Read the rest of this entry

Nẻo đường khác biệt – chương 5.2

Nẻo đường khác biệt – chương 5.2

Hơn mười giờ đêm, Kim Bích Huy Hoàng lại nghênh đón thêm đợt khách nữa, cánh cửa một năm sắp khép lại, tình hình kinh doanh tiến triển cực tốt, không có gì lạ khi Thời Vĩ lúc nào cũng phơi phới như gió xuân, mặt mày hoan hỉ.

Tô Khoáng núp ở dưới mái hiên hút thuốc, thấy Tiêu Tuấn đến gần liền ném cả gói thuốc cho anh ta. Tiêu Tuấn châm một điếu thuốc, rít mạnh mấy hơi, tiêu sái nhả ra một vòng khói, nửa đùa nửa thật hỏi, “Hình như đã lâu rồi không thấy cô bạn gái nhỏ của cậu đâu nhỉ?”

Nhắc đến An Ninh, nét mặt Tô Khoáng trở nên dịu dàng hơn, anh ném đi điếu thuốc đã cháy gần chạm đến tay, tàn thuốc vẽ ra một đường cong giữa không trung, hạ cánh chính xác không chệch chút nào vào thùng rác đặt ở góc tường, búng búng ngón tay, lườm Tiêu Tuấn một cái, “Mức độ quan tâm của cậu hơi quá đà rồi thì phải”.

Khóe miệng Tiêu Tuấn hơi nhếch lên, cười như vô lại, “Sao thế, hỏi một tí cũng không được à?”

Chân mày Tô Khoáng nhướn lên, thụi một đấm vào bụng Tiêu Tuấn, thấy vẻ đau đớn trên mặt nạn nhân mới hài lòng cười giễu cợt một tiếng.

Nửa ngày sau Tiêu Tuấn mới ngẩng đầu lên, liều mạng gây sự, “Chậc, tôi thấy hơi bị hứng thú với cô bé ấy, nếu không phải đó là bạn gái cậu thì kiểu gì tôi cũng ra tay”. Read the rest of this entry

Nẻo đường khác biệt – chương 5.1

Nẻo đường khác biệt – chương 5.1

Chương 5: Dây dưa

Một tháng sau, An Ninh ngoài ý muốn nhận được điện thoại của Thẩm Mặc.

Hẹn nhau gặp mặt vào lúc tám giờ tối, tại Tỵ Phong Đường* trên đường Nghiễm Hạ, gác điện thoại, An Ninh rơi vào trầm tư.

* tên một nhà hàng rất nổi tiếng ở Thượng Hải, thành lập ngày 15/9/1998, chuyên về những món ăn nhẹ.

Đêm ấy sau khi từ bệnh viện trở về, dưới những lời hỏi han của Tô Khoáng, An Ninh đã nói cho anh biết về bệnh tình của mình, đương nhiên là giấu nhẹm nguyên nhân phát sinh. Khi đó mặc dù Tô Khoáng không nói gì, nhưng cẩn thận quan sát An Ninh vẫn phát hiện ra thái độ của anh có chút biến hóa.

Ví dụ như một ngày nọ Tô Khoáng dậy thật sớm, trải thảm ra sàn phòng khách, những chỗ góc cạnh lót thêm miếng bọt biển mềm mại, ngay cả tủ âm tường hay cái bàn đặt trong xó nhà cũng không bỏ qua. Đồ dùng nào bằng thủy tinh trong phòng bếp có thể đổi sang đồ nhựa được thì đều đổi hết, nếu không thể thì sau khi dùng xong nhất định sẽ đặt lại chỗ cũ, hơn nữa còn dặn dò An Ninh không có việc gì thì đừng có đụng vào. Sự cố lần trước thật sự đã dọa anh không ít.

Thật ra với An Ninh mà nói, trong lòng cô vẫn còn cảm thấy sợ hãi. Từ khi cô biết di chứng này sẽ để lại hậu quả nghiêm trọng như thế nào thì vẫn luôn chú ý cẩn thận, lần này vì cuộc gặp gỡ ngoài ý muốn với Quan Tín đã khiến cô chấn động quá lớn, do đó tinh thần mới hoảng loạn, tự làm mình bị thương. Tô Khoáng vì cô làm những chuyện này, cô không thể không thấy cảm động. Read the rest of this entry

[Y hương tấn ảnh - Ngoảnh đầu nhìn lại] – chương 1

[Y hương tấn ảnh - Ngoảnh đầu nhìn lại] – chương 1

Chương 1: Minh châu giữa bụi trần

“Ở đường Tân Hoa đang có cuộc diễu hành của hơn hai trăm học sinh, lão Dịch cùng Tiểu Bắc đến đó đi!”

“Bản thảo vụ công nhân bãi công vẫn chưa gửi lại sao, giục nữa, giục nữa đi, hạn cuối cùng chỉ được tới 0:15 thôi đấy!”

“Tiểu Trình, bài xã luận đã ổn chưa?”

“Nếu như bài về tình hình chính trị hôm nay không kịp xong thì dùng bài bình luận về quốc tế gần đây, Niệm Khanh dịch lấy hai bài về chủ đề này nhé!”

Gần đến bảy giờ, trong hai tầng trụ sở tòa soạn, đâu đâu cũng bận rộn chẳng khác nào người ngã ngựa đổ như xưa nay vẫn vậy. Ánh đèn sáng trưng, tiếng máy chữ vang lên rào rào, bản thảo hỏng vứt bừa bãi trên nền, người ra kẻ vào ai ai cũng trông như đang ra trận, chân nện thình thịch trên cầu thang và sàn nhà. Tổng biên tập họ Diệp cuống đến mức sắp bốc hỏa, thân hình phục phịch như gió lốc hết tràn vào lại ào ra khỏi ban chính luận để thúc giục bản thảo, phóng tới ban xã hội phân phó người, quay đầu lại nhào sang ban biên tập ném ra một câu nói, không đợi Niệm Khanh ngẩng đầu lên đã hùng hùng hổ hổ phi về phòng làm việc nghe điện thoại.

“Tôi…”, Niệm Khanh mới mở miệng nhả ra được một từ, bóng dáng vị tổng biên tập đã mất hút sau cánh cửa.

Tự Mai ngóc đầu lên khỏi một đống bản thảo, vỗ bàn cười nói, “Bi đát quá, phải dịch tận hai bài báo liền”. Read the rest of this entry